Ex ở đây ko phải viết tắt của example là ví dụ đâu nhé, "Ex" mình muốn đề cập ở đây là người yêu cũ ấyTình hình là thời gian nhàn rỗi cũng chẳng biết mần ăn gì nên táy máy học đòi làm văn sĩ tí ^^ viết ko hay nhưng được cái là rất chân thật
EX...Thể loại: Tình cảm, nhẹ nhàng
Rating: 15+
Summary: Mối tình đầu bạn đã quên? Có thể bây giờ bạn đã có người yêu mới nhưng người đầu tiên vẫn luôn chiếm một vị trí quan trọng trong bạn? Có thể có 1 ngày cuộc sống sẽ đưa đẩy ta gặp lại người ấy ... Lúc ấy ta sẽ thế nào? ...
Tôi - một thằng con trai bình thường, xuất thân từ một gia đình cũng rất đỗi bình thường, ko có gì nổi trội, tôi đang ở những ngày tháng cuối cùng năm lớp 12, đang ngập đầu trong bài vở cùng những con điểm số. Hằng ngày ra khỏi nhà lúc 6 giờ sáng và trở về lúc 9h00 tối, nhưng có lẽ một lịch học thêm dày đặc vẫn khiến tôi không thể nào quên được em cùng những kỉ niệm quá ư là đẹp đẽ. Cái người ta vẫn gọi là "Working through pain" có lẽ sẽ không bao giờ áp dụng được với con người sống thiên về tình cảm như tôi.( Một tên con trai lại sống nội tâm và thường hay bị tình cảm chi phối liệu có chán quá ko nhỉ?). Hây dà, thôi thì "Được ngày nào hay ngày ấy vậy", tôi thầm nghĩ.
Em - một học sinh lớp chuyên của trường và lại rất xinh, em mang một vẻ đẹp già dặn, điểm trên khuôn mặt là đôi mắt sáng với hang mi cong tự nhiên và chiếc răng khểnh. Vì thế em không khó để được gắn cái mác "Girl xinh" của trường. Nhưng bên trong đó, có ai biết được tâm hồn em là cả một mớ hỗn độn phức tạp pha trộn nhiều cảm xúc mà đến chính tôi nhiều lúc còn không hiểu được. Em được nhiều người yêu mến vì tính dễ thương và cách nói chuyện cuốn hút của mình, vì thế mà tôi vô cùng khổ sở vì cái đám con trai suốt ngày cứ theo ve vãn,tán tỉnh em, em càng xinh tôi càng sợ, sợ rằng một ngày nào đó sẽ xuất hiện một người nào đó tốt hơn tôi, có điều kiện và thành đạt hơn tôi sẽ đến với em. Lúc đó em sẽ có sự lựa chọn. Nhưng tôi vẫn tin rằng mình là đứa con trai ko phải đầu tiên nhưng là duy nhất mà em yêu thật lòng, em đã từng nói câu này rất nhiều lần với tôi để tôi có thể yên tâm học hành. Khỏi phải nói tôi tự hào đến mức nào, nhưng đây là chuyện của thời gian trước ...
Chia tay có lẽ là một khái niệm khá mới đối với tôi vì tôi chỉ là một đứa vừa mới yêu lần đầu. Khi người ta chia tay thì sẽ làm gì? Khóc lóc? Tự kỉ? Suốt ngày ngồi than vãn với đám bạn hay thậm chí có người còn đòi tự tử? À nhớ lại tôi cũng đã từng như thế. Tất cả cũng chỉ vì em. Lần thứ nhất em ra đi. Tôi sock và bàng hoàng vì không thể tin được lại có một ngày như thế. Người ra đi thì lúc nào cũng quên nhanh hơn người ở lại, tôi thầm tự trấn an chính bản thân mình và tiếp tục bước đi. Nhưng rồi sau một quãng thời gian dài, chúng tôi dần nói chuyện lại với nhau và em đề nghị lời quay lại. Tôi vui vẻ chấp nhận vì biết rằng mình còn yêu em rất nhiều. Tôi không nghĩ em xem tôi là trò chơi, muốn đi thì đi muốn tới thì tới như nhiều đứa khác đã cảnh báo. Tôi tin em, tin tình cảm mà em dành cho tôi là sự thật và vì tôi không phải kiểu người sống theo dư luận. Em nói:
- Minh Đăng ah, Ngọc chỉ muốn biết rằng mình yêu Đăng tới mức nào thôi, Ngọc không biết liệu thời gian qua Đăng có thay đổi tình cảm của mình không nhưng Ngọc thì vẫn thế, thậm chí còn nhiều hơn. Đăng biết đó, tình cảm mà tụi mình dành cho nhau cũng chẳng dễ dàng gì có được…đã từng bị cấm đoán,ngăn cản …nhưng rồi chúng ta sẽ nắm tay nhau cùng vượt qua. Và bây giờ Ngọc nhận ra mình có thể vì Đăng mà dũng cảm hơn, luôn sống thật tốt bên Đăng rồi.
Tôi còn biết nói gì ngoài việc cười tít mắt và ôm em thật chặt, ngay lúc này tôi nhận ra rằng mình càng ngày càng yêu em nhiều hơn và nhiệm vụ duy nhất bây giờ mà tôi phải làm là chăm sóc cho em thật tốt và làm cho tình yêu chúng tôi ngày càng vững chắc hơn. Thế nhưng cái gì cũng phải có cái giá của nó, có được cô bạn gái xinh đẹp tôi càng ngày càng sống trong những cơn ghen triền miên. Lần gần đây nhất khi tôi vào Y!M của em và bắt gặp được những tin nhắn đầy yêu thương mà một tên con trai nào đó dành cho em. Tôi bắt đầu không tin tưởng em.
(Ghen là một thứ gia vị làm cho tình yêu them mặn mà hơn nhưng nếu chẳng may ta lỡ tay “nêm” quá nhiều thì nó sẽ phản tác dụng và trở thành liều thuốc độc giết chết tình yêu….)
- Nếu sau này em rớt Đại Học thì em sẽ đi du học. Đăng nghĩ sao?
- Đó là sự nghiệp của em mà, cứ làm những gì mà em thích nhưng Đăng vẫn có cảm giác không tin tưởng em lắm.
- Tại sao?
- Làm sao Đăng có thể để em một mình khi mà em quá xinh và dễ thương như vậy.
- Nhưng từ lúc quen Đăng tới giờ em chưa từng bắt cá hai tay ai hết mà.
- Đăng không biết. Tuỳ em.
Chỉ vì không tin tưởng mà tôi đã tạo cho em một cú shock lớn, tôi chỉ thở dài lặng lẽ. Và rồi em lại đi ... một lần nữa. Tôi cũng không ngạc nhiên cho lắm vì những tin nhắn và cuộc gọi của tôi không hề được reply. Hẹn gặp mặt thì em từ chối. Tin nhắn cuối cùng mà tôi nhận được từ em đã xé nốt phần còn lại của trái tim đang được chắp vá trong tôi: "BREAK UP! WE'RE REALLY JUST FRIENDS!"
(còn nữa)
+5 EXP














Trả lời kèm Trích dẫn




Đánh dấu