Tôi bổng nhận ra
Khi trái đất ngừng quay
Màn đêm phủ lên bao trùm sự sống
Tôi nhận ra một thứ luôn tồn tại
Đó là tình yêu người ta vẫn trao nhau
Ngày gặp em tôi bổng thấy xôn xao
Như chiếc lá trên cành gặp cơn gió nhẹ
Tôi nhận ra lòng mình xao xuyến thế
Hình như lúc này tôi đã yêu em
Tôi thương em ngay từ dạo đầu tiên
Bao đêm nằm nhưng không ngủ được
Tôi nhận ra tình yêu khó hiểu thế
Lòng sao rối quá gở mãi không ra
Thương em nhiều nhưng em vẫn thờ ơ
Bởi vì tôi yêu lại không dám nói
Tôi nhận ra sao tôi lại ngốc thế
Tình dang dở nhưng tôi không muốn dở dang
Một ngày kia em sánh bước với người ta
Đâu nhận ra tôi đau như quạnh thắt
Tôi nhận ra sao mình không nói thật
Để đến bây giờ ôm trọn niềm đau
Niềm đau này tôi vẫn giữ riêng tôi
Chỉ cần môi em luôn nở nụ cười
Tôi nhận ra mình không ích kỷ
Đơn giản là “vì tôi đã yêu em”
Eragon1412
+1 EXP
















Trả lời kèm Trích dẫn



Đánh dấu